Thứ Hai, 31 tháng 10, 2011

bầu chon cho vịnh Hạ Long



Hôm trước đi khai giảng, khoa mình có đứng ra phát động bầu chọn cho Vịnh Hạ Long. Thật ra thì cái này nghe lâu lắm rồi và lúc này mấy anh nhà mình gọi là “ đẩy nhanh cho kịp tiến độ”, ngay cả anh phó thủ tướng nhà mình cũng họp bàn mà.
Mình thì chẳng quan tâm tới bầu hay không bầu vì năng ngoái cả nước đã bị lừa vả lại mình đang tự hỏi nước ta đang làm du lịch kiểu gì đây? Cách làm của tổ chức này là bầu chọn qua mạng, không những trung thực, khách quan mà còn quá gian lận, che đậy cái gì đó không minh bạch, cách làm này chỉ dùng cho mấy anh tổ chức trò chơi hình ảnh, bài viết, video để tự quản cáo cho mình, mang nặng bệnh danh nghĩa, thành tích.
Có rất nhiều cách để quản bá cho điểm đến, có nhất thiết là phải chui cho được vào trong các khu rừng di sản không? Trong khi tất cả những người có học về du lịch đều biết là cách tốt nhất để quản bá trong du lịch đó là tự quản bá hay nói chính xác là chất lượng thật sự của điểm đến sẽ tự đưa nó đi lên. Sao anh không chú trọng vào đó mà phát triển, anh xem anh có gì trước khi anh quảng cáo đi? Không thể phủ nhận là sau khi được Unesco công nhận là di sản thì khách đến các điểm này tăng lên rất nhiều
Luôn hỏi là tại sao khách không quay lại, luôn trách người khác, sao không nghĩ là mình đã làm những gì sai để khách không quay lại.
Ai cũng bầu chọn được trong số đó có mấy người đã đến Hạ Long? Hay chỉ bầu chọn xong rồi mặc sức xả rác, tè xuống biển?
Hãy xem 16 điểm trong quần thể di tích Cố Đô Huế sau khi được công nhận là di sản văn hóa nhân loại thì thực trạng hiện nay như thế nào?

1. Kinh thành ở bờ Bắc sông Hương bảo vệ  cho Khu vực hành chính của nhà Nguyễn và là nơi ở của Hoàng Gia
2. Hoàng thành nằm ở trung tâm của Kinh thành là nơi ở và làm việc của các Vua Nguyễn
3. Lăng Gia Long “Hoành tráng Gia Long”
4. Lăng Minh Mạng “Thâm nghiêm Minh Mạng”
5. Lăng Thiệu Trị “Khoáng đạt Thiệu Trị”
6. Lăng Dực Đức Giản dị Dức Đức
7. Lăng Tự Đức “Thơ mộng Tự Đức”
8. Lăng Đồng Khánh “Xinh xắn Đồng Khánh”
9. Lăng Khải Định “Tinh xảo Khải Định”
10. Văn Miếu, nơi thờ Khổng Tử và dựng bia khắc tên các Tiến sỹ thời Nguyễn.
11. Đàn Nam Giao, nơi vua tế trời
12. Chùa Thiên Mụ, Biểu trưng Phật giáo của Huế
13. Hổ Quyền, đấu trường duy nhất còn lại ở Châu Á dành cho voi và hổ
14. Điện Hòn Chén, nơi thờ Thánh Mẫu
15. Trấn Bình Đài án ngữ bảo vệ đường sông của Kinh thành
16. Trấn Hải Thành - pháo đài trấn giữ mặt biển phía Đông
Câu hỏi này để cho mấy anh học, dạy và làm du lịch cũng như các ban ngành có liên quan trả lời xem thế nào nhở?
Rồi lại cái điệp khúc “kinh phí hạn hẹp”
Chẳng có gì mới cả, cái nào làm ra tiền thì ta cứ thế mà khai thác, cái nào không sinh tiền được thì bỏ nó cho tự nhiên, như Văn Miếu, lăng Thiệu Trị…
Nói đâu cho xa, ngay cái hồ trước kinh thành đầy rác cũng thấy có ai ngó ngàng đâu?
Khi nào thì mọi người mới thay đổi cách nghĩ, cách nhìn và cách làm đây?


--

Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2011

thơ của kí ức

NGÀY HÔM QUA ĐÂU RỒI

Em cầm tờ lịch cũ
Ngày hôm qua đâu rồi?
Ra ngoài sân hỏi bố
Xoa đầu em bố cười

Ngày hôm qua ở lại
Trên cành hoa trong vườn
Nụ hồng lớn thêm mãi
Đợi đến ngày tỏa hương

Ngày hôm qua ở lại
Trong hạt lúa mẹ trồng
Cánh đồng chờ gặt hái
Chín vàng màu ước mong

Ngày hôm qua ở lại
Trong vở hồng của con
Con học hành chăm chỉ
Là ngày qua vẫn còn


(lấy trong sách tập đọc lớp 2 - Bế Kiến Quốc )
NGÀY EM VÀO ĐỘI
Xuân Quỳnh


Chị đã qua tuổi Đoàn
Hôm nay em vào Đội
Màu khăn đỏ dắt em
Bước qua thời thơ dại


Màu khăn tuổi thiếu niên
Suốt đời tươi thắm mãi….
Như lời ru vời vợi
Chẳng bao giờ cách xa


Này em mở cửa ra
Một trời xanh vẫn đợi
Cánh buồm là tiếng gọi
Mặt biển và dòng sông


Nắng vườn trưa mênh mông
Bướm bay như lời hát
Con tàu của đất nước
Đưa ta tới bến xa


Những ngày chị đi qua
Những ngày em đang tới
Khao khát lại bắt đầu
Từ màu khăn đỏ chói.

Thứ Năm, 27 tháng 10, 2011

Đông về


Sáng nay ngủ dậy, bất chợt nghe tiếng gió rít qua khe cửa sổ, se lạnh làm chùng bước chân của ta xuống giường, đông đã về rồi sao.
Mở cánh cửa ra, đông về thật rồi. thế là mùa thu đã qua đi, không ai nít kéo được.
Chiều nay lang thanh mấy vòng xe đạp qua cầu Tràng tiền, tràng nhập những sắc màu của áo ấm, găng tay, khăn quàng cổ. Mùa này mới thật sự là mùa rụng lá đây, tất cả mọi vật như co mình chống lại cái khắt nghiệt của mùa đông, của những con mưa phùn mà lạnh buốt, của những con gió thốc liên hồi. Hai hàng cây bên đường Đoàn Thị Điểm đang trút bỏ bộ cánh của mình thay cho màu xanh sẽ làm màu nâu, khẳng khiu, gầy gộc của cành lá.
Gió lạnh đã về, con phố co ro trong những tấm áo choàng ấm áp, gió len lõi vào trong từng con ngỏ nhỏ. Huế vốn đã vắng lặng về đêm, giờ đây sự vắng lặng đó sẽ nặng nề thêm.
Đông về, nhớ lại những ngày xưa, chiều đông lạnh giá chăn bò cùng lũ bạn trên đồi các, đàn bò dường như cũng biết được rằng ngày mùa đông sẽ ngắn lại, chúng không còn nhởn nhơ như những ngày thường mà gấp gáp hơn trong từng cú gặp cỏ. lũ trẻ chúng mình chia nhau đứa đi tìm củi, đứa mót khoai, vừa đốt lửa cho đỡ lạnh vừa nướng khoai cho đỡ đói. Mùa đông không những tìm cái ăn đã khó mà cái bụng của con người cũng mau đói hơn.
Đông về, tối tối bên cái nồi củ được mẹ tận dụng để bỏ than sưởi ấm, cả nhà ngồi quay quần bên nồi than hồng, má tranh thủ thời gian vá lại mấy cái đồ để cả nhà có thêm cái chống rét, ba ngồi vá lại tấm lưới để khuya đi đánh cá tốt hơn, mấy anh em sau khi học xong thì ngồi lột mớ hành giống chuẩn bị cho ngày mai trồng. cái ấm áp không chỉ bởi nồi than hồng…
Thích nhất là mấy hôm nước sông về nhiều, 2h sáng hai cha con, một đôi quang gánh, một tấm lưới. để rồi 6h sáng mình phải về cho kịp buổi học, có cá cho nhà ăn, cho mấy con vịt mau lớn, nhiều thì cho má đi chợ. Hôm nào không đi lưới thì được ngủ thêm một tiếng để 3h dậy đi dạo biển, hai con người, hai con chó, một sợi thừng và một cái rựa thế nào sáng mai về cũng có thứ gì đó hay hay mang về như: mấy con vịt, khúc gỗ to, mấy trái cây trôi, mấy thứ đồ khác từ đâu đó trôi về hay một mớ còng biển để có nồi canh ngon.
Nhớ nhà và thương ba má quá, mùa này trời mưa trời gió thế nào thì ba má ở nhà vẫn dầm mưa ngoài trời để lo cho mấy con bò có thức ăn, mấy con heo khỏi ướt, đào lại đường mương cho mấy vồng khoai mới trồng khỏi bị sạt bờ.
Đông về, một chút nhớ nhà, một chút kỷ niệm, càng thêm cố gắng.
Huế, 27/10/2011

Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011

phố cổ


Có lẽ sau này dù có đi đâu, về đâu, làm ăn thế nào thì những ấn tượng trong tôi về Phố Hội vẫn không thể nào. mỗi khi về đây tôi lại được làm cái sở thích chưa bao giờ thay đổi của mình là đi dạo phố cổ, cái sở thích len lỏi trong những con ngỏ nhỏ giữa những bức tường đầy rêu và sự bong tróc qua thời gian. ngẩm chằng có gì thế mà lại hay, sau này tôi mới biết được cái thú vui này không chỉ của riêng mình mà rất nhiều người có sở thích như vậy. sau khi đôi chân đã mỏi tôi lại tìm đến một thú vui khác đó là thưởng thức vị ngọt nhẹ mà thanh, sềnh sệch trong chén xí mà của ông lão bên sân vận động Hội An. chẳng biết ông lão đó còn sống hay đã mất vì lần gần đây nhất tôi ăn thì đã lâu lắm rồi nhưng cái dáng của ông lão đã hằn lên nỗi khắc khổ nhiều lắm, tấm lưng già đã còng vì lâu ngày gánh xí mà đi bán, bộ đồ màu nâu, cái nón lá cời một nét đặt trưng của người gốc Hoa. có lẽ trước đây ông bán vì mưu sinh nhưng sau này thì vì niềm vui nhiều hơn, tôi nghĩ vậy. mỗi lần về Hội An là tôi lại cố gắng tìm đến ăn hàng của ông. không ngon, không nhiều nhưng lạ, chẳng nơi nào có được và tìm lại một chút gì đó thời cấp hai.
Buổi chiều trên phố cổ đẹp lạ, ánh nắng nhẹ chiếu nghiêng nghiêng qua những ô cửa sổ, dường như những ngôi nhà cũng nghiêng theo nó in bóng xuống mặt đường. thích nhất là đi dạo phố vào lúc này, ngắm nhũng ngôi nhà nhỏ, êm đềm, những nhà hàng hay quán cà phê nho nhỏ nơi đây có một nét hay mà không nơi nào có được, tha hồ ngắm những món đồ nhỏ nhỏ xinh xinh, cái gì cũng thấy đẹp, cái gì cũng thích mua nhưng tiền thì không đủ.
Phố Hội êm đềm, lặng lẽ, từng con hẻm, bức tường rêu phong, ô cửa sổ nhỏ tất cả như muốn níu kéo, đưa người ta về một không gian riêng, một thế xa lắc xa lơ tự thuở nào. Nơi đây như tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài bởi nét cổ kính đến trầm mặc nhưng không một chút buồn.
Hội An sau những ngày mưa có một màu xanh rất lạ và rất đẹp. Màu xanh bởi nước sông Hoài, bởi màu lá chuối gói bánh, của những giàn hoa ven đường và đặc biệt là của những mảng rêu bám trên tường và trên mái ngói cổ. Hơi nước còn vương lại đâu đây làm cho không khí trong lành thật dễ chịu.
Đêm rằm, Hội An như chìm đắm trong mùi hương trầm, mùi hương luẩn quẩng quanh góc nhà, con ngỏ làm người ta lâng lâng như trúng phải bùa, những ngỏ nhỏ, những con đường nhỏ rực lên ánh đèn lồng làm cho phố đã cổ lại càng cổ hơn. Những gian hàng nhiều màu sắc, của thì cánh đóng cánh mở, không người trông vì ít khách, lạ thật họ không sợ mất cắp.
Phố cổ nho nhỏ đi một lúc đã đến lại điểm đầu, hai bên bờ sông rực rở ánh đèn, phố lên đèn thay màu áo mới, du khách xuất hiện ngày một đông trên những con đường, mỗi người một cảm nhận riêng nhưng ai nấy cũng thấy dường như phố đẹp hơn, lãng mạn. và đây rồi không lẫn vào đâu được cái giọng Quãng quê mình khi nghe câu bài chòi cất lên, thật chạnh lòng. Huế cũng có bài chòi, cũng hát, cũng chơi nhưng sao tôi thấy bài chòi Quảng Nam hay thế. Tiếng trống, tiếng phách, tiếng nhị như len lõi vào trong từng ngóc ngách của tâm hồn. đây rồi Đất Quảng ta ơi.
Nếu là một buổi chiều không phải của ngày rằm thì thể nào sao khi đi dạo phố cũng có được một cái nhìn khác ngoài cửa Đại. Biển vẩn thế, vẩn dữ dội và diệu êm, nhưng buổi chiều trên biển Hội An dù là An Bàng hay Cửa Đại sẽ cho bạn một cái nhìn hoàn toàn khác về biển. nước đôi khi không trong, cát mịn, trắng nhưng đôi khi không sạch vì biển nằm gần cửa sông Thu Bồn, được cái biển cạn và những con sóng nhẹ lăn tăn vỗ bờ rất đẹp. khi mặt trời gần xuống núi những ánh đèn dầu bên những chiếu chiếu trên bãi biển lung linh và tràng ngập như một bầy đom đóm khổng lồ, thật đẹp. không có chèo kéo và ăn xin.
Sáng sớm thức dậy, một ly cà phê nhâm nhi ngắm mặt trời lên bên bờ sông Hoài, để rồi sau đó lên thuyền đi Cù Lao Chàm. hehe, tuyệt cú mèo là đây. Hai giờ rưỡi trên thuyền, lênh đênh ngoài biển, ngắm toàn cảnh cửa Đại, Hội An và Duy Hải quê mình bên kia sông, dường như con thuyền và những con người quá nhỏ bé trước sự mênh mông của biển cả. mấy cô bạn cùng hành trình say sóng tòe loe.
Lên bờ, đập vào mắt là tấm biển "không túi nilon", hay thật, lại điều mà chỉ Hội An mới có. lên tàu nhỏ về bãi Hương với thằng Tùng,  sau bữa cơm trưa hải sản, nướng một giấc trên chiếc võng thật đã. 2h thằng Tùng đã đập dậy," đi lặn biển mi, gớm dân biển có khác mi cũng biết chọn 16 mà ra đấy chứ nhỉ" hehe, mình là dân biển mà 16 nước cạn tha hồ mà ngắm san hô. thủy triều xuống cạn đập ngay vào mắt mình là một bãi san hô bát ngát. đôi chân trần dẫm lên những khối san hô chết, nơi đây đầy những chú ốc nhỏ và cá nhỏ nhiều màu sắc. thi thoảng có mấy cành san hô còn sống thật đẹp, như một sinh vật, mềm, đẹp và tanh. hehe, chạm tay vào là giật mình. Nước biển trong xanh, hai thằng hai kính lặng. một túi lưới và một chiếc thuyền thúng. chẳng cần phải bình dưỡng khí, hay ống thở cũng được ngắm những càng san hô, những chú cá tuyệt đẹp với nhiều màu sắc. hai giờ vừa ngụp lặn vừa ngắm san hô cũng được một túi đầy ốc hương, tai tượng, mấy con cầu gai (loại này mà chích thì thôi rồi, bái phục thằng Tùng). gần tối trời mưa giông, tưởng chừng như bữa party ko diễn ra được thì mấy thằng bạn cười xòa," lo gì có thêm món mới, mưa thế này đen gì không có mấy con cua đá". Nữa tiếng sau hai con cua đá đã nằm gọn trong nồi cháo. Bên ánh lửa hồng ngoài bờ biển, cháo cua đá, ốc xào và một chú tôm tít hấp to bằng bắp tay dành riêng cho mình, ít rượu gạo. Một buổi tối đầy kỷ niệm. Buổi sáng ở đây không cần chờ lâu để được thấy ánh mặt trời, 5h sáng leo ngược lên đỉnh núi ra phía sau đảo để đón bình minh, trời còn ẩm ướt, đâu đây tiếng hú của lũ khỉ như điểm nhấn trong bầu không khí yên tĩnh buổi sáng. Đàn dê nhởn nhơ ăn lá cây dọc đường.
Chia tay Cù lao Chàm, lên thuyền gặp lại mấy bạn gái đi cùng chuyến hôm qua, dù cho say sóng là thế nhưng vẫn còn mong được trở lại đây một lần nữa. Tôi thích Hội An không chỉ vì cảnh nơi đây mà còn vì cái tình, vì lòng hiếu khách và sự thân thiện của người dân nơi đây. Tạm biệt nhé Hội An, hẹn ngày gặp lại.
Cửa hàng mỹ nghệ trong nhà cổ

Con hẻm nhỏ với tường đầy rêu

Mái ngói rêu phong

Phố sau mưa
Quán cà fe trong nhà cổ
Xanh đẹp
Rất Phố cổ

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2011

Tựu trường

Những kỷ niệm ngày thơ ấu như mới hôm qua mỗi khi ta nhìn thấy lủ nhóc tiểu học đi tựu trường, và ngày mai ta cũng vậy, lần cuối cùng đi tựu trường, năm 4, năm cuối đại học rồi còn gì nữa.
Ngày ấy, mỗi buổi sáng mờ sương sớm thường là những ngày cuối đông, đầu mùa xuân. Mấy anh em tôi thường dậy sớm phụ má làm sạch những bụi hành vừa mới nhổ lên khỏi mặt đất hay nhặc mớ rau sống trước khi đưa ra chợ. rồi phần ai nấy mỗi người một tô mỳ tôm xong rồi đứa đi học, đứa gánh gàu đi tưới, ôi nhớ làm sao cái vị mỳ tôm ăn với ngò, xà lách, tầng ô. Giữa hai ruộng lúa là một con đường dài và hẹp chỉ có một lối đi nho nhỏ nằm gọn giữa hai hàng cỏ non xanh mướt còn đẫm những giọt sương trên lá giống hệt như trong tác phẩm "tôi đi học" của nhà văn Thanh Tịnh
"Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: hôm nay tôi đi học". lủ trẻ con chúng tôi đi thành một hàng dài, ý ới gọi nhau, trên vai đứa nào cũng là chiếc cặp hai quai nặng trịch. trên con đường ấy còn có những chiếc mạng nhện dính đầy những giọt sương
chốc chốc mấy con cò đậu trên những cành cây ven đường lại vỗ cánh bay lên kêu ó ó, mấy chú chim chiền chiện đi kiếm ăn sớm lượn lên lượn xuống dưới ruộng lúa xanh mờ trong sương. Ngang qua hồ nước rộng đầy những cây lục bình đang vào mùa hoa nở tím cả một vùng, đứa nào cũng cuối xuống bức một bông rồi đứng ngắm một lúc trước khi bước tiếp.
Đến trường ống quần chúng tôi đứa nào cũng ướt vì sương và mang vào lớp học tha hồ là cát.
những kỉ niệm mà có lẽ cả đời này chẳng bao giờ tôi quên.
Ngày mai là lần cuối cùng đi tựu trường với vai trò một sinh viên. Rồi đây sẽ ra trường, sẽ bôn ba giữa dòng đời với cơm áo gạo tiền. thật khó để có được những ngày tìm về tuổi thơ, quên đi những nhọc nhằng của cuộc sống.