Thứ Hai, 14 tháng 11, 2011

Vui cười

Mấy ngày nay nhiều người và các phương tiện truyền thông rất hoan hỉ vì "sự kiện Vịnh Hạ long". Hôm nay đi cà phê cóc nghe thằng bạn nói một câu mà mình cười cả ngày:
"Nếu Trung Quốc đưa cái cầu tiêu của họ lên đăng ký và họ vận động 1,3 tỉ dân bầu chọn như Việt Nam chẳng hạn thì có lẽ cái cầu tiêu của họ sẽ là 1 trong 7 kỳ quan thế giới mới"
hahaha

Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2011

NGHỀ VUỐT ĐUÔI



Quê tôi ngày trước, ở các chợ Bộng, Vẹo, Dinh…có đám người làm một thứ nghề được gọi là nghề vuốt đuôi. Những người này không phải bỏ ra một xu vốn liếng nào cả, chỉ cần sáng sớm có mặt ở chợ, ai bán gì thì hỏi mua nấy, hỏi nhưng không mua bao giờ, không mua mà giống y như mua…Thế mà, chủ bán được hàng thể nào cũng phải trả tiền công cho họ, vì họ đã có công môi giới bán hàng, làm trò để bán được giá cao. Thường thì các mặt hàng gia súc là đông người vuốt đuôi hơn cả, nhất là lợn con. Có khi người bán là vợ, người mua (hờ) là chồng, hoặc anh em, chú bác…
Có nhiều câu chuyện cười ra nước mắt do những tay vuốt đuôi đưa lại. Ở chợ Vẹo ngày đó người ta bán nhiều lợn giống. Lợn tốt rất nhiều, nhưng lợn xấu, lợn bệnh cũng không ít. Có nhà lợn bị ốm liền đưa xuống chợ để bán. Vợ ôm lợn bán, chồng đóng người đi mua, khen nức nở con lợn bệnh, rồi ngã giá, chủ lợn vẫn khư khư không bán. Người khác thấy vậy trả giá cao hơn một ít, chủ lợn đồng ý bán liền. Của đáng tội, vừa về đến nhà, lợn lăn ra chết. Người mua tất tả chạy xuống chợ tìm con mẹ bán lợn, nhưng đã bóng chim tăm cá, đành méo mặt ra về. Mà họa may có gặp thì lại nhận được lời vỗ mặt: "Mua lầm, bán không sai". Nghề vuốt đuôi là vậy đấy, thực chất là nghề ăn chặn, thế mà có khối người phất lên vì nghề này.
          Gần 20 năm rồi tôi mới đi chợ quê. Vui hỏi mọi người về nghề vuốt đuôi, ai cũng lắc đầu, hết thời lâu rồi. Tôi nhớ lại ngày xưa mà chợt nhận ra, nó đã chuyển hóa rồi, hiện đại hơn, cao cấp hơn.
          Mới đây, báo chí đưa tin, khi cầu thủ bóng đá Công Vinh chuẩn bị hết hợp đồng với CLB T&T, bạn gái của Vinh là Thủy Tiến "vô cớ" tuyên bố hai người chuẩn bị sống thử ở TP. Hồ Chí Minh, có nghĩa là Công Vinh phải rời Hà Nội. Ôi tin giật gân! Chuyện sống thử mà cũng công khai trên báo thì đúng là hết nói. Nhưng một lời công bố ấy là tiền cả đấy, hồng nhan thời nay toàn là…bạc tỷ, không còn bạc phận nữa đâu. Tin này không bèo bọt như anh chồng vờ mua lợn bệnh của vợ đâu. Trước tin này, T&T không lo mới là lạ. Rồi mới đây, cầu thủ này về Nghệ An, gặp gỡ đồng đội cũ ở đội bóng SLNA, thế mà người ta lại hoang tin, Công Vinh đàm phán để trở về xứ Nghệ. Tiếp đó là bầu Hiển gặp Công Vinh và cầu thủ này đồng ý ở lại T&T. Rồi đến phút chót, cầu thủ này lại quay ngoắt để… "theo" bầu Kiên, ông bầu giàu đến cỡ nào.
          Những người dàn dựng nên chuyện này cũng chẳng khác gì mấy tay vuốt đuôi lợn ở quê tôi ngày trước.
          Hôm 20.9, Bộ Tài chính và Bộ Công thương tổ chức Hội thảo bàn về điều hành giá xăng dầu. Theo dõi thì thấy hai bộ "to tiếng", không bên nào chịu nhường bên nào. Bộ trưởng Tài chính Vương Đình Huệ thì khảng khái rằng, chúng tôi phải vì hơn 80 triệu dân chứ không vì 11 doanh nghiệp đầu mối xăng dầu. Trái với ông Huệ, Thứ trưởng Bộ Công thương Nguyễn Cẩm Tú hết lời kêu ca rằng, doanh nghiệp lỗ quá nhiều. Cho đến khi ông Vương Đình Huệ yêu cầu báo lỗ từng mặt hàng cụ thể, thì không ai trả lời được. Không "cạy cửa" được vị bộ trưởng họ Vương, Phó Vụ trưởng Vụ thị trường trong nước - Bộ Công thương Nguyễn Lộc An đã quay sang dọa: "Cứ đà này sẽ vỡ cả hệ thống phân phối". Rồi trước tuyên bố đanh thép của Bộ trưởng họ Vương, ông An lại dở bài "hội chứng học sinh giỏi": "Tôi không giỏi nhưng cũng đã đi thi toán quốc tế". Ông Huệ "nổ" ngay: "Dù học nhiều nhưng cũng phải có kiến thức thực tế". Đang điều hành Hội thảo nhưng ông Huệ liên tục bị cắt ngang, và có lẽ đỉnh cao là lời miệt thị của ông vụ phó Nguyễn Lộc An: "Tôi nghe tin cứ nghĩ Bộ Tài chính bị làm sao" và Thứ trưởng Nguyễn Cẩm Tú: "Đã đến lúc điều hành bằng cái đầu". Vị bộ trưởng vẫn cương quyết, doanh nghiệp nào có ý định rút khỏi thị trường thì lên tiếng để Bộ Tài chính được biết. Qua đó, thấy rõ quan điểm của ông Bộ trưởng là vì hơn 80 triệu dân, không vì 11 doanh nghiệp kể trên. Dư luận hoan nghênh ông bộ trưởng với quan điểm, doanh nghiệp nào thấy lỗ thì rút, doanh nghiệp thấy lợi cho mình, cho dân thì tiếp tục.
           Không áp đảo được Bộ trưởng Huệ, nên mới có cảnh "ồn ào những tiếng phát biểu chen ngang". Hội nghị lúc này, theo mô tả của báo chí thì chẳng khác gì ngoài chợ. Và lời phát biểu của vụ phó Nguyễn Lộc An cũng là lời gian manh chợ búa, vì từ trước tới nay, chưa bao giờ đội tuyển thi toán quốc tế có cái tên Nguyễn Lộc An.
          Tôi lại thấy hình bóng của đội quân vuốt đuôi, giống như ở các chợ quê tôi vài chục năm trước.

                                                                                      Việt Thắng

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

Hà Nội mùa vắng những cơn mưa

Xe bus số 55 chạy quanh co trên lối Nghi Tàm rồi ra tới Nhật Tân. Đường phố nơi này thì không nhộn nhịp như ngoài phố chính và hành trình đặc biệt dài. Tuy xe còn chỗ trống nhưng tôi quyết định đứng suốt chặng đường đi để nhớ lại cảm giác lần đầu tiên đi xe bus! Chẳng hiểu sao với những biệt thự và những ngôi nhà lớn hai bên đường đẹp nhường kia mà ngày mưa nào cũng lụt lội vì con đê cao quá nửa tầng trệt. Đường thì xóc kinh khủng và cái xe như cỗ tam mã hầu như muốn tôi cùng nó nhảy lên xuống không ngừng. Có thể qua hết đường Âu Cơ sẽ đỡ hơn chăng? Chặng đường này kéo dài một vòng quanh Hồ Tây và sẽ dừng lại nơi cuối đường Lạc Long Quân. Ở đó là nhà bác tôi, một người Hà Nội thân thương đến lạ. Nhưng tôi trở lại Hà Nội không hẳn vì sự đón tiếp nồng nhiệt của bác mà còn vì lý do khác. Tôi muốn tìm lại một mùa Hà Nội vắng những cơn mưa …
Hà Nội mùa này ... vắng những cơn mưa.
Cái rét đầu đông khăn em bay hiu hiu gió lạnh.
Hoa sữa thôi rơi, em bên tôi một chiều tan lớp.
Đường Cổ Ngư xưa chầm chậm bước ta về.
Chiếc radio trên xe bus ngân nga đúng bài hát mà tôi yêu thích và trong đầu tôi hiện lên những hình ảnh y hệt như một cuộn phim cũ rè rè quay lại. Nhiều năm về trước, đây cũng là tiếng nhạc dìu dịu một chiều gió mùa về, vẫn còn đây tan trong miệng tôi hương thơm và vị ngọt kẹo bạc hà và không khí ảm đạm trên một chuyến bus gần cuối ngày trở về nhà. Bất giác tôi mỉm cười và nhìn ra phía cuối đường. Thấp thoáng đã thấy chiếc đu khổng lồ của công viên nước Hồ Tây nổi bật trên nền trời đầy mây xám. Mọi thứ vẫn y nguyên và chỉ một phần trong tôi mất đi cảm giác ấm áp nhưng em thì đã xa tôi thật rồi. Em rời bỏ tôi như mùa đông lạnh giá và trời thì không thể trút thêm nước mắt...
Tôi vội vàng xuống xe và tìm lại góc quán quen ven hồ. Mọi thứ thay đổi nhiều quá và cái quán nhỏ ngay trạm xe bus đã dẹp đi đâu mất. Đành vậy. Và tôi đi về nhà. Sau hai hồi chuông cửa, bác ra đón tôi với nụ cười dễ mến. Và sau vài câu thăm hỏi xã giao bác để tôi lên gác. Tôi vọt thật lẹ làng lên tầng 5, nơi cái sân thượng yêu quý dường như cũng chào đón tôi trở lại với tràn ngập hương hoa sữa. Tôi yêu căn gác này vì mỗi khi đưa mắt nhìn ra xa, khắp mặt hồ Tây như một tấm thảm xanh ngắt màu thời gian. Những hàng cây hoa sữa ven hồ càng làm cho không gian thêm ấm cúng. Đã có một thời gian dài, tôi chỉ đứng nơi đây và dõi theo bên kia hồ, nơi con đường tình yêu như xa tít và chẳng thể nào thấy được những khúc rẽ hay con dốc trượt dài...
Hà Nội mùa này chiều không buông nắng,
phố vắng nghiêng nghiêng cành cây khô,
quán cóc liêu xiêu một câu thơ.
Hồ Tây, Hồ Tây tím mờ.
Chiều hôm sau khi thu xếp xong công việc, tôi dạo bộ ra cuối Quán Thánh và bắt đầu lại hành trình một Cổ Ngư xưa. Những ngày xưa hiện về trong trí nhớ, ngẫu nhiên và lãng đãng như trong một làn sương mờ. Với những cành cây khẳng khiu khô gầy đâm lên nền trời buồn ảm của mùa đông. Với đôi hàng cây muà hè rợp bóng mát xuống những ghế đá nhìn ra mặt hồ xanh mướt. Với hàng quán cóc bên vỉa hè bán đủ thứ đồ ăn vặt. Chẳng biết có phải từ những nét lãng mạn thế mà từ một cái tên Cổ Ngư xưa cũ đã trở thành “đường tình yêu” không chỉ riêng của em và tôi. Tôi mua món ăn xưa mà em rất thích : bánh mì tẩm mật ong. Rồi cũng tự cho mình quyền chiêm ngưỡng hoàng hôn trên mặt hồ, tôi ngồi xuống và đợi chờ. Hồ Tây đẹp nhất mỗi chiều lộng gió như thế này. Mặt hồ như se theo cái lạnh chờm tới và mặt trời đổ bóng màu lam tía rất ấn tượng. Bên kia bỗng vẳng lại tiếng chuông chùa Trấn Quốc...
Hà Nội mùa này lòng bao nỗi nhớ.
Ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay,
hơi ấm trao em tuổi thơ ngây.
Tưởng như, tưởng như còn đây.
Một chiều lạnh mang quá nhiều nỗi nhớ và cảm xúc. Em không còn nữa để lại cùng lắng dịu trong khung cảnh này... Mãi mãi xa rồi tiếng cười trong trẻo và cảm giác tay ấm bàn tay. Không còn ánh mắt ngượng ngùng kề sát mặt, không còn hơi thở phả ra sương khói, không còn cả những giận hờn vu vơ. Chỉ có mật vàng chảy dài chiếc bánh mì, một tiếng thở dài buông thõng và đôi bàn tay không biết tự sưởi ấm nếu thiếu vắng em...
Tình yêu ở lại phía bên kia của ngày tắt nắng. Và một Hà Nội trong tôi chợt gần mà lại quá xa xôi. Không phải tại cành cây đứng một mình trơ trụi lá, không phải con sóng chỉ biết xô nghiêng về một phía, không thể giải thích được nỗi buồn sao lại cứ phảng phất mỗi chiều chớm gió đông về… Chỉ biết khi tôi đặt chân đến Hà Nội là lại thấy cảm giác ấy! Có phải chăng là do mùa này, Hà Nội vắng những cơn mưa...
internet

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011

Hai người đàn bà trên đường đê


Ngày thằng Hùng dẫn bạn gái về nhà, bà Hồng như chết lặng khi cô gái nói “cháu chào bác!”. Bà không đáp lại mà chỉ mỉm cười chua chát. Trong nụ cười ấy có cả một nỗi đắng cay.
 

Cô gái dáng người dong dỏng, nước da bánh mật và mái tóc dài đen nhánh chấm vai như báo trước cả  một đời cơ cực. Rất lâu sau bà mới nói  được thành lời:

- Hai đứa ngồi chơi để mẹ ra chợ mua đồ.

Cô gái cười vui vẻ xách làn lẽo đẽo theo bà ra chợ.

Chợ chiều vùng quê nghèo xơ xác dấy lên chút giá lạnh của buồi ngày tàn. Bất giác bà Hồng run người lên trước một cơn gió lạ. Cô gái cởi áo khoác lên bà chiếc áo len nhẹ màu hồng:

- Trời lạnh lắm, bác có lạnh lắm không?

Bà Hồng chợt thấy mủi lòng, cảm thương tha thiết... Chính bà cũng không hiểu nổi tại sao cô gái này lại yêu con trai của bà.

- Cháu yêu thằng Hùng nhà bác thật à? Hai đứa quen nhau thế nào?

- Dạ. Chỉ là một chút tình cờ thôi ạ.

Bà khẽ  thở dài:

- Thực tình bác rất muốn nói cho cháu biết gia cảnh của bác trước khi mọi sự đã quá muộn...

Trên con đường đê dài lộng gió, bóng dáng hai người đàn bà trải dài bất tận. Bà Hồng kể với cô gái trẻ về cuộc đời đầy gian truân của bà, trải qua không biết bao nhiêu người đàn ông phụ bạc. Họ tìm đến bà để kiếm những giây phút nghỉ ngơi thư giãn. Và Hùng là kết quả của một trong số những lần ấy.

Ở vùng quê nghèo này người ta gọi bà là “Hồng ve”, và gọi thằng Hùng là “Hùng con ve”. Hùng lớn lên trong những tủi nhục vô bờ nên trở nên chai sạn. Hùng cũng đã yêu biết bao người con gái và không có ý định gì về cuộc sống tương lai.

Hiện tại, bà Hồng đang sống trong những ân hận của quá khứ. Bà bị động kinh và thường xuyên không kiềm chế được mình. Bà định nói thêm mà lòng nghẹn ngào chua xót, bỗng có bàn tay ấm áp đang nắm lấy tay bà:

- Con hiểu rồi bác.

- Con không sợ thiệt thòi sao?

Cô gái lắc đầu, mắt nhòa lệ:

- Con hiểu vì chính anh Hùng đã đưa con thoát ra từ những lầm lỡ như vậy. Con đang mang giọt máu của chính anh ấy.

Cô gái nắm tay người đàn bà già nua để tìm hơi ấm tình thương của mẹ. Họ cùng nhau nhìn về con đường phía trước dưới ánh mặt trời tàn.
Theo Dân Trí