Mấy ngày nay nhiều người và các phương tiện truyền thông rất hoan hỉ vì "sự kiện Vịnh Hạ long". Hôm nay đi cà phê cóc nghe thằng bạn nói một câu mà mình cười cả ngày:
"Nếu Trung Quốc đưa cái cầu tiêu của họ lên đăng ký và họ vận động 1,3 tỉ dân bầu chọn như Việt Nam chẳng hạn thì có lẽ cái cầu tiêu của họ sẽ là 1 trong 7 kỳ quan thế giới mới"
hahaha
Thứ Hai, 14 tháng 11, 2011
Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2011
NGHỀ VUỐT ĐUÔI
Quê tôi ngày trước, ở các chợ Bộng, Vẹo, Dinh…có đám người làm một thứ nghề được gọi là nghề vuốt đuôi. Những người này không phải bỏ ra một xu vốn liếng nào cả, chỉ cần sáng sớm có mặt ở chợ, ai bán gì thì hỏi mua nấy, hỏi nhưng không mua bao giờ, không mua mà giống y như mua…Thế mà, chủ bán được hàng thể nào cũng phải trả tiền công cho họ, vì họ đã có công môi giới bán hàng, làm trò để bán được giá cao. Thường thì các mặt hàng gia súc là đông người vuốt đuôi hơn cả, nhất là lợn con. Có khi người bán là vợ, người mua (hờ) là chồng, hoặc anh em, chú bác…
Có nhiều câu chuyện cười ra nước mắt do những tay vuốt đuôi đưa lại. Ở chợ Vẹo ngày đó người ta bán nhiều lợn giống. Lợn tốt rất nhiều, nhưng lợn xấu, lợn bệnh cũng không ít. Có nhà lợn bị ốm liền đưa xuống chợ để bán. Vợ ôm lợn bán, chồng đóng người đi mua, khen nức nở con lợn bệnh, rồi ngã giá, chủ lợn vẫn khư khư không bán. Người khác thấy vậy trả giá cao hơn một ít, chủ lợn đồng ý bán liền. Của đáng tội, vừa về đến nhà, lợn lăn ra chết. Người mua tất tả chạy xuống chợ tìm con mẹ bán lợn, nhưng đã bóng chim tăm cá, đành méo mặt ra về. Mà họa may có gặp thì lại nhận được lời vỗ mặt: "Mua lầm, bán không sai". Nghề vuốt đuôi là vậy đấy, thực chất là nghề ăn chặn, thế mà có khối người phất lên vì nghề này.
Gần 20 năm rồi tôi mới đi chợ quê. Vui hỏi mọi người về nghề vuốt đuôi, ai cũng lắc đầu, hết thời lâu rồi. Tôi nhớ lại ngày xưa mà chợt nhận ra, nó đã chuyển hóa rồi, hiện đại hơn, cao cấp hơn.
Mới đây, báo chí đưa tin, khi cầu thủ bóng đá Công Vinh chuẩn bị hết hợp đồng với CLB T&T, bạn gái của Vinh là Thủy Tiến "vô cớ" tuyên bố hai người chuẩn bị sống thử ở TP. Hồ Chí Minh, có nghĩa là Công Vinh phải rời Hà Nội. Ôi tin giật gân! Chuyện sống thử mà cũng công khai trên báo thì đúng là hết nói. Nhưng một lời công bố ấy là tiền cả đấy, hồng nhan thời nay toàn là…bạc tỷ, không còn bạc phận nữa đâu. Tin này không bèo bọt như anh chồng vờ mua lợn bệnh của vợ đâu. Trước tin này, T&T không lo mới là lạ. Rồi mới đây, cầu thủ này về Nghệ An, gặp gỡ đồng đội cũ ở đội bóng SLNA, thế mà người ta lại hoang tin, Công Vinh đàm phán để trở về xứ Nghệ. Tiếp đó là bầu Hiển gặp Công Vinh và cầu thủ này đồng ý ở lại T&T. Rồi đến phút chót, cầu thủ này lại quay ngoắt để… "theo" bầu Kiên, ông bầu giàu đến cỡ nào.
Những người dàn dựng nên chuyện này cũng chẳng khác gì mấy tay vuốt đuôi lợn ở quê tôi ngày trước.
Hôm 20.9, Bộ Tài chính và Bộ Công thương tổ chức Hội thảo bàn về điều hành giá xăng dầu. Theo dõi thì thấy hai bộ "to tiếng", không bên nào chịu nhường bên nào. Bộ trưởng Tài chính Vương Đình Huệ thì khảng khái rằng, chúng tôi phải vì hơn 80 triệu dân chứ không vì 11 doanh nghiệp đầu mối xăng dầu. Trái với ông Huệ, Thứ trưởng Bộ Công thương Nguyễn Cẩm Tú hết lời kêu ca rằng, doanh nghiệp lỗ quá nhiều. Cho đến khi ông Vương Đình Huệ yêu cầu báo lỗ từng mặt hàng cụ thể, thì không ai trả lời được. Không "cạy cửa" được vị bộ trưởng họ Vương, Phó Vụ trưởng Vụ thị trường trong nước - Bộ Công thương Nguyễn Lộc An đã quay sang dọa: "Cứ đà này sẽ vỡ cả hệ thống phân phối". Rồi trước tuyên bố đanh thép của Bộ trưởng họ Vương, ông An lại dở bài "hội chứng học sinh giỏi": "Tôi không giỏi nhưng cũng đã đi thi toán quốc tế". Ông Huệ "nổ" ngay: "Dù học nhiều nhưng cũng phải có kiến thức thực tế". Đang điều hành Hội thảo nhưng ông Huệ liên tục bị cắt ngang, và có lẽ đỉnh cao là lời miệt thị của ông vụ phó Nguyễn Lộc An: "Tôi nghe tin cứ nghĩ Bộ Tài chính bị làm sao" và Thứ trưởng Nguyễn Cẩm Tú: "Đã đến lúc điều hành bằng cái đầu". Vị bộ trưởng vẫn cương quyết, doanh nghiệp nào có ý định rút khỏi thị trường thì lên tiếng để Bộ Tài chính được biết. Qua đó, thấy rõ quan điểm của ông Bộ trưởng là vì hơn 80 triệu dân, không vì 11 doanh nghiệp kể trên. Dư luận hoan nghênh ông bộ trưởng với quan điểm, doanh nghiệp nào thấy lỗ thì rút, doanh nghiệp thấy lợi cho mình, cho dân thì tiếp tục.
Không áp đảo được Bộ trưởng Huệ, nên mới có cảnh "ồn ào những tiếng phát biểu chen ngang". Hội nghị lúc này, theo mô tả của báo chí thì chẳng khác gì ngoài chợ. Và lời phát biểu của vụ phó Nguyễn Lộc An cũng là lời gian manh chợ búa, vì từ trước tới nay, chưa bao giờ đội tuyển thi toán quốc tế có cái tên Nguyễn Lộc An.
Tôi lại thấy hình bóng của đội quân vuốt đuôi, giống như ở các chợ quê tôi vài chục năm trước.
Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011
Hà Nội mùa vắng những cơn mưa
Xe bus số 55 chạy quanh co trên lối Nghi Tàm rồi ra tới Nhật Tân. Đường phố nơi này thì không nhộn nhịp như ngoài phố chính và hành trình đặc biệt dài. Tuy xe còn chỗ trống nhưng tôi quyết định đứng suốt chặng đường đi để nhớ lại cảm giác lần đầu tiên đi xe bus! Chẳng hiểu sao với những biệt thự và những ngôi nhà lớn hai bên đường đẹp nhường kia mà ngày mưa nào cũng lụt lội vì con đê cao quá nửa tầng trệt. Đường thì xóc kinh khủng và cái xe như cỗ tam mã hầu như muốn tôi cùng nó nhảy lên xuống không ngừng. Có thể qua hết đường Âu Cơ sẽ đỡ hơn chăng? Chặng đường này kéo dài một vòng quanh Hồ Tây và sẽ dừng lại nơi cuối đường Lạc Long Quân. Ở đó là nhà bác tôi, một người Hà Nội thân thương đến lạ. Nhưng tôi trở lại Hà Nội không hẳn vì sự đón tiếp nồng nhiệt của bác mà còn vì lý do khác. Tôi muốn tìm lại một mùa Hà Nội vắng những cơn mưa …
Hà Nội mùa này ... vắng những cơn mưa.
Cái rét đầu đông khăn em bay hiu hiu gió lạnh.
Hoa sữa thôi rơi, em bên tôi một chiều tan lớp.
Đường Cổ Ngư xưa chầm chậm bước ta về.
Cái rét đầu đông khăn em bay hiu hiu gió lạnh.
Hoa sữa thôi rơi, em bên tôi một chiều tan lớp.
Đường Cổ Ngư xưa chầm chậm bước ta về.
Chiếc radio trên xe bus ngân nga đúng bài hát mà tôi yêu thích và trong đầu tôi hiện lên những hình ảnh y hệt như một cuộn phim cũ rè rè quay lại. Nhiều năm về trước, đây cũng là tiếng nhạc dìu dịu một chiều gió mùa về, vẫn còn đây tan trong miệng tôi hương thơm và vị ngọt kẹo bạc hà và không khí ảm đạm trên một chuyến bus gần cuối ngày trở về nhà. Bất giác tôi mỉm cười và nhìn ra phía cuối đường. Thấp thoáng đã thấy chiếc đu khổng lồ của công viên nước Hồ Tây nổi bật trên nền trời đầy mây xám. Mọi thứ vẫn y nguyên và chỉ một phần trong tôi mất đi cảm giác ấm áp nhưng em thì đã xa tôi thật rồi. Em rời bỏ tôi như mùa đông lạnh giá và trời thì không thể trút thêm nước mắt...
Tôi vội vàng xuống xe và tìm lại góc quán quen ven hồ. Mọi thứ thay đổi nhiều quá và cái quán nhỏ ngay trạm xe bus đã dẹp đi đâu mất. Đành vậy. Và tôi đi về nhà. Sau hai hồi chuông cửa, bác ra đón tôi với nụ cười dễ mến. Và sau vài câu thăm hỏi xã giao bác để tôi lên gác. Tôi vọt thật lẹ làng lên tầng 5, nơi cái sân thượng yêu quý dường như cũng chào đón tôi trở lại với tràn ngập hương hoa sữa. Tôi yêu căn gác này vì mỗi khi đưa mắt nhìn ra xa, khắp mặt hồ Tây như một tấm thảm xanh ngắt màu thời gian. Những hàng cây hoa sữa ven hồ càng làm cho không gian thêm ấm cúng. Đã có một thời gian dài, tôi chỉ đứng nơi đây và dõi theo bên kia hồ, nơi con đường tình yêu như xa tít và chẳng thể nào thấy được những khúc rẽ hay con dốc trượt dài...
Hà Nội mùa này chiều không buông nắng,
phố vắng nghiêng nghiêng cành cây khô,
quán cóc liêu xiêu một câu thơ.
Hồ Tây, Hồ Tây tím mờ.
phố vắng nghiêng nghiêng cành cây khô,
quán cóc liêu xiêu một câu thơ.
Hồ Tây, Hồ Tây tím mờ.
Chiều hôm sau khi thu xếp xong công việc, tôi dạo bộ ra cuối Quán Thánh và bắt đầu lại hành trình một Cổ Ngư xưa. Những ngày xưa hiện về trong trí nhớ, ngẫu nhiên và lãng đãng như trong một làn sương mờ. Với những cành cây khẳng khiu khô gầy đâm lên nền trời buồn ảm của mùa đông. Với đôi hàng cây muà hè rợp bóng mát xuống những ghế đá nhìn ra mặt hồ xanh mướt. Với hàng quán cóc bên vỉa hè bán đủ thứ đồ ăn vặt. Chẳng biết có phải từ những nét lãng mạn thế mà từ một cái tên Cổ Ngư xưa cũ đã trở thành “đường tình yêu” không chỉ riêng của em và tôi. Tôi mua món ăn xưa mà em rất thích : bánh mì tẩm mật ong. Rồi cũng tự cho mình quyền chiêm ngưỡng hoàng hôn trên mặt hồ, tôi ngồi xuống và đợi chờ. Hồ Tây đẹp nhất mỗi chiều lộng gió như thế này. Mặt hồ như se theo cái lạnh chờm tới và mặt trời đổ bóng màu lam tía rất ấn tượng. Bên kia bỗng vẳng lại tiếng chuông chùa Trấn Quốc...
Hà Nội mùa này lòng bao nỗi nhớ.
Ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay,
hơi ấm trao em tuổi thơ ngây.
Tưởng như, tưởng như còn đây.
Ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay,
hơi ấm trao em tuổi thơ ngây.
Tưởng như, tưởng như còn đây.
Một chiều lạnh mang quá nhiều nỗi nhớ và cảm xúc. Em không còn nữa để lại cùng lắng dịu trong khung cảnh này... Mãi mãi xa rồi tiếng cười trong trẻo và cảm giác tay ấm bàn tay. Không còn ánh mắt ngượng ngùng kề sát mặt, không còn hơi thở phả ra sương khói, không còn cả những giận hờn vu vơ. Chỉ có mật vàng chảy dài chiếc bánh mì, một tiếng thở dài buông thõng và đôi bàn tay không biết tự sưởi ấm nếu thiếu vắng em...
Tình yêu ở lại phía bên kia của ngày tắt nắng. Và một Hà Nội trong tôi chợt gần mà lại quá xa xôi. Không phải tại cành cây đứng một mình trơ trụi lá, không phải con sóng chỉ biết xô nghiêng về một phía, không thể giải thích được nỗi buồn sao lại cứ phảng phất mỗi chiều chớm gió đông về… Chỉ biết khi tôi đặt chân đến Hà Nội là lại thấy cảm giác ấy! Có phải chăng là do mùa này, Hà Nội vắng những cơn mưa...
internet
Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011
Hai người đàn bà trên đường đê
Ngày thằng Hùng dẫn bạn gái về nhà, bà Hồng như chết lặng khi cô gái nói “cháu chào bác!”. Bà không đáp lại mà chỉ mỉm cười chua chát. Trong nụ cười ấy có cả một nỗi đắng cay.
Cô gái dáng người dong dỏng, nước da bánh mật và mái tóc dài đen nhánh chấm vai như báo trước cả một đời cơ cực. Rất lâu sau bà mới nói được thành lời:
- Hai đứa ngồi chơi để mẹ ra chợ mua đồ.
Cô gái cười vui vẻ xách làn lẽo đẽo theo bà ra chợ.
Chợ chiều vùng quê nghèo xơ xác dấy lên chút giá lạnh của buồi ngày tàn. Bất giác bà Hồng run người lên trước một cơn gió lạ. Cô gái cởi áo khoác lên bà chiếc áo len nhẹ màu hồng:
- Trời lạnh lắm, bác có lạnh lắm không?
Bà Hồng chợt thấy mủi lòng, cảm thương tha thiết... Chính bà cũng không hiểu nổi tại sao cô gái này lại yêu con trai của bà.
- Cháu yêu thằng Hùng nhà bác thật à? Hai đứa quen nhau thế nào?
- Dạ. Chỉ là một chút tình cờ thôi ạ.
Bà khẽ thở dài:
- Thực tình bác rất muốn nói cho cháu biết gia cảnh của bác trước khi mọi sự đã quá muộn...
Trên con đường đê dài lộng gió, bóng dáng hai người đàn bà trải dài bất tận. Bà Hồng kể với cô gái trẻ về cuộc đời đầy gian truân của bà, trải qua không biết bao nhiêu người đàn ông phụ bạc. Họ tìm đến bà để kiếm những giây phút nghỉ ngơi thư giãn. Và Hùng là kết quả của một trong số những lần ấy.
Ở vùng quê nghèo này người ta gọi bà là “Hồng ve”, và gọi thằng Hùng là “Hùng con ve”. Hùng lớn lên trong những tủi nhục vô bờ nên trở nên chai sạn. Hùng cũng đã yêu biết bao người con gái và không có ý định gì về cuộc sống tương lai.
Hiện tại, bà Hồng đang sống trong những ân hận của quá khứ. Bà bị động kinh và thường xuyên không kiềm chế được mình. Bà định nói thêm mà lòng nghẹn ngào chua xót, bỗng có bàn tay ấm áp đang nắm lấy tay bà:
- Con hiểu rồi bác.
- Con không sợ thiệt thòi sao?
Cô gái lắc đầu, mắt nhòa lệ:
- Con hiểu vì chính anh Hùng đã đưa con thoát ra từ những lầm lỡ như vậy. Con đang mang giọt máu của chính anh ấy.
Cô gái nắm tay người đàn bà già nua để tìm hơi ấm tình thương của mẹ. Họ cùng nhau nhìn về con đường phía trước dưới ánh mặt trời tàn.
Theo Dân Trí
Thứ Ba, 1 tháng 11, 2011
Thứ Hai, 31 tháng 10, 2011
bầu chon cho vịnh Hạ Long
Hôm trước đi khai giảng, khoa mình có đứng ra phát động bầu chọn cho Vịnh Hạ Long. Thật ra thì cái này nghe lâu lắm rồi và lúc này mấy anh nhà mình gọi là “ đẩy nhanh cho kịp tiến độ”, ngay cả anh phó thủ tướng nhà mình cũng họp bàn mà.
Mình thì chẳng quan tâm tới bầu hay không bầu vì năng ngoái cả nước đã bị lừa vả lại mình đang tự hỏi nước ta đang làm du lịch kiểu gì đây? Cách làm của tổ chức này là bầu chọn qua mạng, không những trung thực, khách quan mà còn quá gian lận, che đậy cái gì đó không minh bạch, cách làm này chỉ dùng cho mấy anh tổ chức trò chơi hình ảnh, bài viết, video để tự quản cáo cho mình, mang nặng bệnh danh nghĩa, thành tích.
Có rất nhiều cách để quản bá cho điểm đến, có nhất thiết là phải chui cho được vào trong các khu rừng di sản không? Trong khi tất cả những người có học về du lịch đều biết là cách tốt nhất để quản bá trong du lịch đó là tự quản bá hay nói chính xác là chất lượng thật sự của điểm đến sẽ tự đưa nó đi lên. Sao anh không chú trọng vào đó mà phát triển, anh xem anh có gì trước khi anh quảng cáo đi? Không thể phủ nhận là sau khi được Unesco công nhận là di sản thì khách đến các điểm này tăng lên rất nhiều
Luôn hỏi là tại sao khách không quay lại, luôn trách người khác, sao không nghĩ là mình đã làm những gì sai để khách không quay lại.
Ai cũng bầu chọn được trong số đó có mấy người đã đến Hạ Long? Hay chỉ bầu chọn xong rồi mặc sức xả rác, tè xuống biển?
Hãy xem 16 điểm trong quần thể di tích Cố Đô Huế sau khi được công nhận là di sản văn hóa nhân loại thì thực trạng hiện nay như thế nào?
1. Kinh thành ở bờ Bắc sông Hương bảo vệ cho Khu vực hành chính của nhà Nguyễn và là nơi ở của Hoàng Gia
2. Hoàng thành nằm ở trung tâm của Kinh thành là nơi ở và làm việc của các Vua Nguyễn
3. Lăng Gia Long “Hoành tráng Gia Long”
4. Lăng Minh Mạng “Thâm nghiêm Minh Mạng”
5. Lăng Thiệu Trị “Khoáng đạt Thiệu Trị”
6. Lăng Dực Đức Giản dị Dức Đức
7. Lăng Tự Đức “Thơ mộng Tự Đức”
8. Lăng Đồng Khánh “Xinh xắn Đồng Khánh”
9. Lăng Khải Định “Tinh xảo Khải Định”
10. Văn Miếu, nơi thờ Khổng Tử và dựng bia khắc tên các Tiến sỹ thời Nguyễn.
11. Đàn Nam Giao, nơi vua tế trời
12. Chùa Thiên Mụ, Biểu trưng Phật giáo của Huế
13. Hổ Quyền, đấu trường duy nhất còn lại ở Châu Á dành cho voi và hổ
14. Điện Hòn Chén, nơi thờ Thánh Mẫu
15. Trấn Bình Đài án ngữ bảo vệ đường sông của Kinh thành
16. Trấn Hải Thành - pháo đài trấn giữ mặt biển phía Đông
Câu hỏi này để cho mấy anh học, dạy và làm du lịch cũng như các ban ngành có liên quan trả lời xem thế nào nhở?
Rồi lại cái điệp khúc “kinh phí hạn hẹp”
Chẳng có gì mới cả, cái nào làm ra tiền thì ta cứ thế mà khai thác, cái nào không sinh tiền được thì bỏ nó cho tự nhiên, như Văn Miếu, lăng Thiệu Trị…
Nói đâu cho xa, ngay cái hồ trước kinh thành đầy rác cũng thấy có ai ngó ngàng đâu?
Khi nào thì mọi người mới thay đổi cách nghĩ, cách nhìn và cách làm đây?
--
Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2011
thơ của kí ức
NGÀY HÔM QUA ĐÂU RỒI
Em cầm tờ lịch cũ
Ngày hôm qua đâu rồi?
Ra ngoài sân hỏi bố
Xoa đầu em bố cười
Ngày hôm qua ở lại
Trên cành hoa trong vườn
Nụ hồng lớn thêm mãi
Đợi đến ngày tỏa hương
Ngày hôm qua ở lại
Trong hạt lúa mẹ trồng
Cánh đồng chờ gặt hái
Chín vàng màu ước mong
Ngày hôm qua ở lại
Trong vở hồng của con
Con học hành chăm chỉ
Là ngày qua vẫn còn
(lấy trong sách tập đọc lớp 2 - Bế Kiến Quốc
)
NGÀY EM VÀO ĐỘI
Xuân Quỳnh
Chị đã qua tuổi Đoàn
Hôm nay em vào Đội
Màu khăn đỏ dắt em
Bước qua thời thơ dại
Màu khăn tuổi thiếu niên
Suốt đời tươi thắm mãi….
Như lời ru vời vợi
Chẳng bao giờ cách xa
Này em mở cửa ra
Một trời xanh vẫn đợi
Cánh buồm là tiếng gọi
Mặt biển và dòng sông
Nắng vườn trưa mênh mông
Bướm bay như lời hát
Con tàu của đất nước
Đưa ta tới bến xa
Những ngày chị đi qua
Những ngày em đang tới
Khao khát lại bắt đầu
Từ màu khăn đỏ chói.
Em cầm tờ lịch cũ
Ngày hôm qua đâu rồi?
Ra ngoài sân hỏi bố
Xoa đầu em bố cười
Ngày hôm qua ở lại
Trên cành hoa trong vườn
Nụ hồng lớn thêm mãi
Đợi đến ngày tỏa hương
Ngày hôm qua ở lại
Trong hạt lúa mẹ trồng
Cánh đồng chờ gặt hái
Chín vàng màu ước mong
Ngày hôm qua ở lại
Trong vở hồng của con
Con học hành chăm chỉ
Là ngày qua vẫn còn
(lấy trong sách tập đọc lớp 2 - Bế Kiến Quốc
NGÀY EM VÀO ĐỘI
Xuân Quỳnh
Chị đã qua tuổi Đoàn
Hôm nay em vào Đội
Màu khăn đỏ dắt em
Bước qua thời thơ dại
Màu khăn tuổi thiếu niên
Suốt đời tươi thắm mãi….
Như lời ru vời vợi
Chẳng bao giờ cách xa
Này em mở cửa ra
Một trời xanh vẫn đợi
Cánh buồm là tiếng gọi
Mặt biển và dòng sông
Nắng vườn trưa mênh mông
Bướm bay như lời hát
Con tàu của đất nước
Đưa ta tới bến xa
Những ngày chị đi qua
Những ngày em đang tới
Khao khát lại bắt đầu
Từ màu khăn đỏ chói.
Thứ Năm, 27 tháng 10, 2011
Đông về
Sáng nay ngủ dậy, bất chợt nghe tiếng gió rít qua khe cửa sổ, se lạnh làm chùng bước chân của ta xuống giường, đông đã về rồi sao.
Mở cánh cửa ra, đông về thật rồi. thế là mùa thu đã qua đi, không ai nít kéo được.
Chiều nay lang thanh mấy vòng xe đạp qua cầu Tràng tiền, tràng nhập những sắc màu của áo ấm, găng tay, khăn quàng cổ. Mùa này mới thật sự là mùa rụng lá đây, tất cả mọi vật như co mình chống lại cái khắt nghiệt của mùa đông, của những con mưa phùn mà lạnh buốt, của những con gió thốc liên hồi. Hai hàng cây bên đường Đoàn Thị Điểm đang trút bỏ bộ cánh của mình thay cho màu xanh sẽ làm màu nâu, khẳng khiu, gầy gộc của cành lá.
Gió lạnh đã về, con phố co ro trong những tấm áo choàng ấm áp, gió len lõi vào trong từng con ngỏ nhỏ. Huế vốn đã vắng lặng về đêm, giờ đây sự vắng lặng đó sẽ nặng nề thêm.
Đông về, nhớ lại những ngày xưa, chiều đông lạnh giá chăn bò cùng lũ bạn trên đồi các, đàn bò dường như cũng biết được rằng ngày mùa đông sẽ ngắn lại, chúng không còn nhởn nhơ như những ngày thường mà gấp gáp hơn trong từng cú gặp cỏ. lũ trẻ chúng mình chia nhau đứa đi tìm củi, đứa mót khoai, vừa đốt lửa cho đỡ lạnh vừa nướng khoai cho đỡ đói. Mùa đông không những tìm cái ăn đã khó mà cái bụng của con người cũng mau đói hơn.
Đông về, tối tối bên cái nồi củ được mẹ tận dụng để bỏ than sưởi ấm, cả nhà ngồi quay quần bên nồi than hồng, má tranh thủ thời gian vá lại mấy cái đồ để cả nhà có thêm cái chống rét, ba ngồi vá lại tấm lưới để khuya đi đánh cá tốt hơn, mấy anh em sau khi học xong thì ngồi lột mớ hành giống chuẩn bị cho ngày mai trồng. cái ấm áp không chỉ bởi nồi than hồng…
Thích nhất là mấy hôm nước sông về nhiều, 2h sáng hai cha con, một đôi quang gánh, một tấm lưới. để rồi 6h sáng mình phải về cho kịp buổi học, có cá cho nhà ăn, cho mấy con vịt mau lớn, nhiều thì cho má đi chợ. Hôm nào không đi lưới thì được ngủ thêm một tiếng để 3h dậy đi dạo biển, hai con người, hai con chó, một sợi thừng và một cái rựa thế nào sáng mai về cũng có thứ gì đó hay hay mang về như: mấy con vịt, khúc gỗ to, mấy trái cây trôi, mấy thứ đồ khác từ đâu đó trôi về hay một mớ còng biển để có nồi canh ngon.
Nhớ nhà và thương ba má quá, mùa này trời mưa trời gió thế nào thì ba má ở nhà vẫn dầm mưa ngoài trời để lo cho mấy con bò có thức ăn, mấy con heo khỏi ướt, đào lại đường mương cho mấy vồng khoai mới trồng khỏi bị sạt bờ.
Đông về, một chút nhớ nhà, một chút kỷ niệm, càng thêm cố gắng.
Huế, 27/10/2011
Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011
phố cổ
Có lẽ sau này dù có đi đâu, về đâu, làm ăn thế nào thì những ấn tượng trong tôi về Phố Hội vẫn không thể nào. mỗi khi về đây tôi lại được làm cái sở thích chưa bao giờ thay đổi của mình là đi dạo phố cổ, cái sở thích len lỏi trong những con ngỏ nhỏ giữa những bức tường đầy rêu và sự bong tróc qua thời gian. ngẩm chằng có gì thế mà lại hay, sau này tôi mới biết được cái thú vui này không chỉ của riêng mình mà rất nhiều người có sở thích như vậy. sau khi đôi chân đã mỏi tôi lại tìm đến một thú vui khác đó là thưởng thức vị ngọt nhẹ mà thanh, sềnh sệch trong chén xí mà của ông lão bên sân vận động Hội An. chẳng biết ông lão đó còn sống hay đã mất vì lần gần đây nhất tôi ăn thì đã lâu lắm rồi nhưng cái dáng của ông lão đã hằn lên nỗi khắc khổ nhiều lắm, tấm lưng già đã còng vì lâu ngày gánh xí mà đi bán, bộ đồ màu nâu, cái nón lá cời một nét đặt trưng của người gốc Hoa. có lẽ trước đây ông bán vì mưu sinh nhưng sau này thì vì niềm vui nhiều hơn, tôi nghĩ vậy. mỗi lần về Hội An là tôi lại cố gắng tìm đến ăn hàng của ông. không ngon, không nhiều nhưng lạ, chẳng nơi nào có được và tìm lại một chút gì đó thời cấp hai.
Buổi chiều trên phố cổ đẹp lạ, ánh nắng nhẹ chiếu nghiêng nghiêng qua những ô cửa sổ, dường như những ngôi nhà cũng nghiêng theo nó in bóng xuống mặt đường. thích nhất là đi dạo phố vào lúc này, ngắm nhũng ngôi nhà nhỏ, êm đềm, những nhà hàng hay quán cà phê nho nhỏ nơi đây có một nét hay mà không nơi nào có được, tha hồ ngắm những món đồ nhỏ nhỏ xinh xinh, cái gì cũng thấy đẹp, cái gì cũng thích mua nhưng tiền thì không đủ.
Phố Hội êm đềm, lặng lẽ, từng con hẻm, bức tường rêu phong, ô cửa sổ nhỏ tất cả như muốn níu kéo, đưa người ta về một không gian riêng, một thế xa lắc xa lơ tự thuở nào. Nơi đây như tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài bởi nét cổ kính đến trầm mặc nhưng không một chút buồn.
Hội An sau những ngày mưa có một màu xanh rất lạ và rất đẹp. Màu xanh bởi nước sông Hoài, bởi màu lá chuối gói bánh, của những giàn hoa ven đường và đặc biệt là của những mảng rêu bám trên tường và trên mái ngói cổ. Hơi nước còn vương lại đâu đây làm cho không khí trong lành thật dễ chịu.
Đêm rằm, Hội An như chìm đắm trong mùi hương trầm, mùi hương luẩn quẩng quanh góc nhà, con ngỏ làm người ta lâng lâng như trúng phải bùa, những ngỏ nhỏ, những con đường nhỏ rực lên ánh đèn lồng làm cho phố đã cổ lại càng cổ hơn. Những gian hàng nhiều màu sắc, của thì cánh đóng cánh mở, không người trông vì ít khách, lạ thật họ không sợ mất cắp.
Phố cổ nho nhỏ đi một lúc đã đến lại điểm đầu, hai bên bờ sông rực rở ánh đèn, phố lên đèn thay màu áo mới, du khách xuất hiện ngày một đông trên những con đường, mỗi người một cảm nhận riêng nhưng ai nấy cũng thấy dường như phố đẹp hơn, lãng mạn. và đây rồi không lẫn vào đâu được cái giọng Quãng quê mình khi nghe câu bài chòi cất lên, thật chạnh lòng. Huế cũng có bài chòi, cũng hát, cũng chơi nhưng sao tôi thấy bài chòi Quảng Nam hay thế. Tiếng trống, tiếng phách, tiếng nhị như len lõi vào trong từng ngóc ngách của tâm hồn. đây rồi Đất Quảng ta ơi.
Nếu là một buổi chiều không phải của ngày rằm thì thể nào sao khi đi dạo phố cũng có được một cái nhìn khác ngoài cửa Đại. Biển vẩn thế, vẩn dữ dội và diệu êm, nhưng buổi chiều trên biển Hội An dù là An Bàng hay Cửa Đại sẽ cho bạn một cái nhìn hoàn toàn khác về biển. nước đôi khi không trong, cát mịn, trắng nhưng đôi khi không sạch vì biển nằm gần cửa sông Thu Bồn, được cái biển cạn và những con sóng nhẹ lăn tăn vỗ bờ rất đẹp. khi mặt trời gần xuống núi những ánh đèn dầu bên những chiếu chiếu trên bãi biển lung linh và tràng ngập như một bầy đom đóm khổng lồ, thật đẹp. không có chèo kéo và ăn xin.
Sáng sớm thức dậy, một ly cà phê nhâm nhi ngắm mặt trời lên bên bờ sông Hoài, để rồi sau đó lên thuyền đi Cù Lao Chàm. hehe, tuyệt cú mèo là đây. Hai giờ rưỡi trên thuyền, lênh đênh ngoài biển, ngắm toàn cảnh cửa Đại, Hội An và Duy Hải quê mình bên kia sông, dường như con thuyền và những con người quá nhỏ bé trước sự mênh mông của biển cả. mấy cô bạn cùng hành trình say sóng tòe loe.
Lên bờ, đập vào mắt là tấm biển "không túi nilon", hay thật, lại điều mà chỉ Hội An mới có. lên tàu nhỏ về bãi Hương với thằng Tùng, sau bữa cơm trưa hải sản, nướng một giấc trên chiếc võng thật đã. 2h thằng Tùng đã đập dậy," đi lặn biển mi, gớm dân biển có khác mi cũng biết chọn 16 mà ra đấy chứ nhỉ" hehe, mình là dân biển mà 16 nước cạn tha hồ mà ngắm san hô. thủy triều xuống cạn đập ngay vào mắt mình là một bãi san hô bát ngát. đôi chân trần dẫm lên những khối san hô chết, nơi đây đầy những chú ốc nhỏ và cá nhỏ nhiều màu sắc. thi thoảng có mấy cành san hô còn sống thật đẹp, như một sinh vật, mềm, đẹp và tanh. hehe, chạm tay vào là giật mình. Nước biển trong xanh, hai thằng hai kính lặng. một túi lưới và một chiếc thuyền thúng. chẳng cần phải bình dưỡng khí, hay ống thở cũng được ngắm những càng san hô, những chú cá tuyệt đẹp với nhiều màu sắc. hai giờ vừa ngụp lặn vừa ngắm san hô cũng được một túi đầy ốc hương, tai tượng, mấy con cầu gai (loại này mà chích thì thôi rồi, bái phục thằng Tùng). gần tối trời mưa giông, tưởng chừng như bữa party ko diễn ra được thì mấy thằng bạn cười xòa," lo gì có thêm món mới, mưa thế này đen gì không có mấy con cua đá". Nữa tiếng sau hai con cua đá đã nằm gọn trong nồi cháo. Bên ánh lửa hồng ngoài bờ biển, cháo cua đá, ốc xào và một chú tôm tít hấp to bằng bắp tay dành riêng cho mình, ít rượu gạo. Một buổi tối đầy kỷ niệm. Buổi sáng ở đây không cần chờ lâu để được thấy ánh mặt trời, 5h sáng leo ngược lên đỉnh núi ra phía sau đảo để đón bình minh, trời còn ẩm ướt, đâu đây tiếng hú của lũ khỉ như điểm nhấn trong bầu không khí yên tĩnh buổi sáng. Đàn dê nhởn nhơ ăn lá cây dọc đường.
Chia tay Cù lao Chàm, lên thuyền gặp lại mấy bạn gái đi cùng chuyến hôm qua, dù cho say sóng là thế nhưng vẫn còn mong được trở lại đây một lần nữa. Tôi thích Hội An không chỉ vì cảnh nơi đây mà còn vì cái tình, vì lòng hiếu khách và sự thân thiện của người dân nơi đây. Tạm biệt nhé Hội An, hẹn ngày gặp lại.


Cửa hàng mỹ nghệ trong nhà cổ

Con hẻm nhỏ với tường đầy rêu

Mái ngói rêu phong

Phố sau mưa

Quán cà fe trong nhà cổ
Xanh đẹp
Rất Phố cổ
Thứ Hai, 17 tháng 10, 2011
Tựu trường
Những kỷ niệm ngày thơ ấu như mới hôm qua mỗi khi ta nhìn thấy lủ nhóc tiểu học đi tựu trường, và ngày mai ta cũng vậy, lần cuối cùng đi tựu trường, năm 4, năm cuối đại học rồi còn gì nữa.
Ngày ấy, mỗi buổi sáng mờ sương sớm thường là những ngày cuối đông, đầu mùa xuân. Mấy anh em tôi thường dậy sớm phụ má làm sạch những bụi hành vừa mới nhổ lên khỏi mặt đất hay nhặc mớ rau sống trước khi đưa ra chợ. rồi phần ai nấy mỗi người một tô mỳ tôm xong rồi đứa đi học, đứa gánh gàu đi tưới, ôi nhớ làm sao cái vị mỳ tôm ăn với ngò, xà lách, tầng ô. Giữa hai ruộng lúa là một con đường dài và hẹp chỉ có một lối đi nho nhỏ nằm gọn giữa hai hàng cỏ non xanh mướt còn đẫm những giọt sương trên lá giống hệt như trong tác phẩm "tôi đi học" của nhà văn Thanh Tịnh
"Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: hôm nay tôi đi học". lủ trẻ con chúng tôi đi thành một hàng dài, ý ới gọi nhau, trên vai đứa nào cũng là chiếc cặp hai quai nặng trịch. trên con đường ấy còn có những chiếc mạng nhện dính đầy những giọt sương
chốc chốc mấy con cò đậu trên những cành cây ven đường lại vỗ cánh bay lên kêu ó ó, mấy chú chim chiền chiện đi kiếm ăn sớm lượn lên lượn xuống dưới ruộng lúa xanh mờ trong sương. Ngang qua hồ nước rộng đầy những cây lục bình đang vào mùa hoa nở tím cả một vùng, đứa nào cũng cuối xuống bức một bông rồi đứng ngắm một lúc trước khi bước tiếp.
Đến trường ống quần chúng tôi đứa nào cũng ướt vì sương và mang vào lớp học tha hồ là cát.
những kỉ niệm mà có lẽ cả đời này chẳng bao giờ tôi quên.
Ngày mai là lần cuối cùng đi tựu trường với vai trò một sinh viên. Rồi đây sẽ ra trường, sẽ bôn ba giữa dòng đời với cơm áo gạo tiền. thật khó để có được những ngày tìm về tuổi thơ, quên đi những nhọc nhằng của cuộc sống.
Ngày ấy, mỗi buổi sáng mờ sương sớm thường là những ngày cuối đông, đầu mùa xuân. Mấy anh em tôi thường dậy sớm phụ má làm sạch những bụi hành vừa mới nhổ lên khỏi mặt đất hay nhặc mớ rau sống trước khi đưa ra chợ. rồi phần ai nấy mỗi người một tô mỳ tôm xong rồi đứa đi học, đứa gánh gàu đi tưới, ôi nhớ làm sao cái vị mỳ tôm ăn với ngò, xà lách, tầng ô. Giữa hai ruộng lúa là một con đường dài và hẹp chỉ có một lối đi nho nhỏ nằm gọn giữa hai hàng cỏ non xanh mướt còn đẫm những giọt sương trên lá giống hệt như trong tác phẩm "tôi đi học" của nhà văn Thanh Tịnh
"Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: hôm nay tôi đi học". lủ trẻ con chúng tôi đi thành một hàng dài, ý ới gọi nhau, trên vai đứa nào cũng là chiếc cặp hai quai nặng trịch. trên con đường ấy còn có những chiếc mạng nhện dính đầy những giọt sương
những kỉ niệm mà có lẽ cả đời này chẳng bao giờ tôi quên.
Ngày mai là lần cuối cùng đi tựu trường với vai trò một sinh viên. Rồi đây sẽ ra trường, sẽ bôn ba giữa dòng đời với cơm áo gạo tiền. thật khó để có được những ngày tìm về tuổi thơ, quên đi những nhọc nhằng của cuộc sống.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)







